Mua Nhẫn cưới đẹp - Zing quà tặng yêu thương - Ưu đãi chăm sóc làm đẹp tại T.tâm Siêu thị Nhẫn cưới
Ngày đăng: 20/09/2012

Hoạt động trao quà từ thiện tại Khoa hồi sức cấp cứu A9 – Bệnh viện Bạch Mai

 
Không khí của những ngày đầu thu, tiết trời thật mát mẻ song trong “ngôi nhà PTJ” mọi thứ đang rất tất bật, chuẩn bị cho ngày khai trương cơ sở 2 tại 158 - Thái Hà đã đến rất gần. Mặc dù công việc bận rộn và còn nhiều ngổn ngang, nhưng chúng tôi với sứ mệnh và niềm vui khi được ban lãnh đạo công ty ủy nhiệm, đã thực hiện chuyến ghé thăm một bệnh nhân mắc bệnh nan y đang điều trị tại khoa Hồi sức Cấp cứu - A9 bệnh viện Bạch Mai.

Từ những ngày trước, thông qua một thành viên trong công ty, chúng tôi biết được hoàn cảnh của chị. Nguyễn Châu Loan, cái tên rất đẹp! nhưng cuộc đời của chị lại không đẹp như vậy. Từng là một người con gái xinh xắn và với tấm bằng cử nhân kinh tế. Chị đang đứng trước nhiều cơ hội cho sự lựa chọn của cuộc đời. 
 
Sau khi học xong đại học, chị đi làm kế toán cho một công ty Dược tại Hà Nội. Cuộc sống đang tốt đẹp thì chị phải nhập viện cấp cứu vì bị tràn dịch phổi kèm huyết áp cao. Kết luận của bác sĩ rằng chị bị suy thận mãn tính giai đoạn cuối, điều đó làm cho chị và cả gia đình choáng váng. Từ ngày đó chị coi mình đã nhận một bản án trung thân, gắn liền với căn bệnh “Suy thận mã tính” điều đó có nghĩa phần còn lại cuộc đời chị sẽ là những tháng ngày sống chung cùng chiếc máy lọc máu và có nguy cơ xâm lấn của những căn bệnh không tên quái ác khác tấn công cơ thể mình.

Chị vui vẻ đón nhận nó như một lẽ sống. Chị nghĩ đơn thuần mình còn có cơ hội sống thì không thể đầu hàng trước bệnh tật dù là căn bệnh hiểm nghèo. Được sự giúp đỡ và tận tình cứu giúp của gia đình, bè bạn, chị đều đặn hàng tuần đến bệnh viện chạy thận 3 lần, bất kể ngày nắng cũng như ngày mưa, ngày lễ tết hay ngày sức khỏe yếu. Trước đây chỉ có những thành viên trong gia đình và bạn bè giúp chị chống đỡ bệnh tật, thì từ ngày chị tham gia vào ngôi nhà của “Trung tâm Vì ngày mai”, chị đã bén duyên với anh; người mà sau này đã trở thành Đức lang quân, luôn tình nguyện san sẻ gánh vác những khó khăn và ở bên động viên chị trong cuộc sống.

Đôi khi chị nghĩ, ông trời đã không quá bạc bẽo khi chưa lấy đi của chị tất cả, ít nhất ông cũng đã mang đến bên chị người con trai Hà Thành. Dù anh không còn mạnh khỏe, trai tráng nhưng với tấm lòng chân thành và sự giản dị cùng tấm chân tình yêu thương, chở che cho chị, đã khiến chị dung động và cởi mở tấm lòng đón nhận. Họ đã lên duyên vợ chồng để rồi vượt qua những ngày tháng cơ cực, những năm tháng vật lộn với cảnh nghèo và bệnh tật nan y. Họ đã đứng vững và sinh tồn trong sự đùm bọc và động viên của gia đình cùng bạn bè và xã hội…
 
Chị Hương đại diện PTJ trao quà và có những lời động viên chị Châu Loan

Chúng tôi thật cảm động khi tới thăm chị. Mặc dù có quen biết chị từ trước, dù chỉ có thể là qua hình ảnh hay các trang viết. Những bài tự sự của chị khi viết về anh, về gia đình và hạnh phúc bé nhỏ của mình. Nhưng tôi không sao hình dung ra được trước mắt tôi là hình ảnh một người con gái bé nhỏ, gầy gò ốm yếu đến vậy, mà sao có được sức sống mãnh liệt đến thế. Biết mình mắc bệnh từ năm 26 tuổi, trải qua hơn 8 năm chữa trị nhưng không mấy khả quan, chị càng ngày càng gầy mòn…Chị vẫn ham việc kiếm sống dù biết đồng lương kiếm được cũng chỉ phần nào lo tiền thuốc thang nhưng hơn cả là chị không muốn mình là gánh nặng cho gia đình và cho người chồng rất mực yêu thương chị. 

Chúng tôi tới A9 (khoa hồi sức cấp cứu) vào một sáng đầu tháng 9. Trước khi đến, tôi đã gọi điện hẹn và muốn gặp chị trên phòng bệnh. Anh Vượng (chồng chị Châu Loan) đã xuống dưới sân đón, đưa chúng tôi lên phòng chạy thận. Nơi đó, chị đang phải gồng mình trong những cơn đau và hi vọng cùng chiếc máy “vô tri” bên đầu giường, đang quay cuồng với những giọi máu hồng để giúp cơ thể chống trọi lại bệnh tật tai ương.

Trong lúc chờ chị truyền lọc máu xong, anh Vượng tiếp chúng tôi với những tâm sự rất đỗi bình dị. Anh kể từ những điều nhỏ nhoi về công việc của chị, về hoàn cảnh gia đình và những khó khăn chưa biết khi nào sẽ nguôi ngoai trong ngôi nhà với 2 con người mang bệnh nặng. Trong ánh mắt anh đượm những nỗi buồn, le lói đâu đó là niềm tin vào cuộc sống, vào người vợ đang nằm trên giường bệnh. Anh chị cùng nỗ lực chống chọi lại số mệnh để điều trị và hy vọng vào một ngày mai, khi nền y học phát triển cực độ sẽ giúp cho anh/chị giữ lại một niềm tin, khát khao trả lại anh người vợ khỏe mạnh và tràn đầy sức sống.

Chúng tôi lắng nghe nhưng cũng chỉ biết động viên anh chị, hãy vững tin vào mình, vào sự động viên của người thân và bạn bè. Dù chưa biết ngày mai sẽ ra sao thì hiện tại anh chị vẫn là những người hạnh phúc. Cũng bởi sứ mệnh và sự chia sẻ, chúng tôi đến gặp anh chị là sự tình cờ và một phần là chủ ý muốn giúp đỡ cho anh chị, những con người gặp “hoàn cảnh” éo le một phần quà nhỏ…Dù chỉ là những đóng góp của các thành viên trong công ty và của khách hàng. Được trích ra từ nguồn Qũy từ thiện, nhưng mỗi lần trao món quá đó cho những con người gặp hoàn cảnh khó khăn khác nhau, chúng tôi thấy nó thật lớn lao và chứa đựng trong đó một niềm tin cùng sự gửi gắm. Mong cho tất cả bệnh nhân và người nhà của họ một sự vững tin ngày mai rồi sẽ tốt đẹp hơn…

Trong không gian buồng bệnh, chúng tôi đã chứng kiến và cảm nhận được không chỉ có chị Loan là người duy nhất gặp hoàn cảnh bệnh hiểm nghèo này…Mặc dù mỗi người mỗi cảnh, song trong ánh mắt của các bệnh nhân và người nhà vẫn là một nỗi buồn khó tả về hoàn cảnh bệnh tật của mình. Khi phòng bệnh chứng kiến cảnh trao quà và biết chúng tôi, những nhân viên đến từ ngôi nhà PTJ, mọi người lại thán phúc bội phần. Phần vì tấm lòng và nghĩa cử cao đẹp của Ban lãnh đạo công ty. Bên cạnh đó mọi người nhìn thấy chúng tôi, những con người cũng không lành lặn, tròn vẹn nhưng vẫn lạc quan và có những hành động nhân ái khi cứu giúp một cảnh đời cơ cực…Mặc dù chúng tôi rất muốn giúp được nhiều người hơn nữa, những cảnh đời còn lại trong căn phòng lúc đó, nhưng chúng tôi cũng phải chia sẻ và động viên các cô/chú, anh/chị vững tâm điều trị và tin tưởng mình sẽ chiến thắng vượt qua bệnh tật tai ương. Chúng tôi lúc đó chỉ ước mình làm sao có thêm nhiều sức khỏe, điều kiện kinh tế hay những ưu thế khác để tư vấn giúp đỡ mỗi bệnh nhân, những cảnh đời gặp nhiều bất hạnh…


Chứng kiến cảnh chúng tôi chân tay tập tễnh bước qua những bậc thềm cửa buồng bệnh, mọi người thán phục khi những tấm lòng thơm thảo đã biết sẻ chia tấm chân tình của PTJ. Biết cứu giúp những bệnh nhân không may mắc bệnh hiểm nghèo. Chúng tôi lúc đó chỉ nghĩ mình đã làm tốt câu mà ông cha đã khuyên răn: “lá rách ít đùm lá rách nhiều”. Chúng tôi mong sao mình sau này có thể giúp đỡ nhiều hơn nữa những mảnh đời cơ cực. Xóa tan đi những “barrier” - dào cản ngăn cách người bệnh hiềm nghèo để giúp họ quay trở lại hòa nhập cuộc sống. Đó cũng là mong muốn của chúng tôi khi chinh phục những “barrier” để tiếp cận với những người trọng bệnh. Mong xã hội chúng ta sẽ có nhiều hơn nữa là sự quan tâm giúp đỡ với những mảnh đời như chị Châu Loan, để các bệnh nhân không may mắc bệnh hiểm nghèo được hưởng bảo hiểm y tế dành cho người nghèo…Và những sự giúp đỡ vật chất lẫn tinh thần để mỗi người bệnh có thêm niềm tin với cuộc sống để chống chọi bệnh tật, vượt lên trên tất cả chiến thắng số mệnh, quay trở về với cuộc sống thường ngày.

Nhận món quà trên tay mà anh Vượng, chị Loan không khỏi xúc động. Anh chị cảm động và gửi lời tri ân đến tập thể công ty Vàng bạc Đá quý Phúc Thiện. Những con người dù có bận trăm công nghìn việc song với tấm lòng quý hơn vàng, đã luôn hướng thiện để làm những điều tốt đẹp cho mỗi cá nhân, người bệnh hiểm nghèo hay nhiều hơn nữa. Lúc chia tay mà chúng tôi day dứt trong lòng khi nghe tâm sự của anh/chị. Họ mong rằng các nhà hảo tâm, các mạnh thường quân, các doanh nghiệp và tổ chức xã hội hãy chung tay góp một phần sức lực đóng góp nhỏ bé để giúp các bệnh nhân nghèo, những mảnh đời cơ cực. Xin trích lời tâm sự của chị Châu Loan thay cho đoạn kết của bài cảm nghĩ: “Tôi hy vọng bạn bè, những người hảo tâm có thể giúp đỡ tôi phần nào, để tôi có đủ tiền để chữa bệnh kéo dài cuộc sống. Về lâu dài, tôi muốn có thêm công việc kế toán làm ở nhà, để có thêm thu nhập. Hãy cho tôi có cơ hội được sống lâu hơn”.