Mua Nhẫn cưới đẹp - Zing quà tặng yêu thương - Ưu đãi chăm sóc làm đẹp tại T.tâm Siêu thị Nhẫn cưới
Ngày đăng: 25/04/2015

Người con gái đất tổ vua Hùng & mối lương duyên cùng Nhẫn cưới đẹp

Vào những ngày đầu xuân 05/01/2012 cũng như mọi ngày tôi thường dành thời gian vào buổi tối từ 20h00 – 21h00 để nghe chương trình 365 ngày hạnh phúc nơi gắn kết yêu thương, chia sẻ những điều chưa nói với người mình yêu. Trong buổi tối hôm đó tôi được nghe chia sẻ, tâm sự từ một người chị và giờ người chị đó là Giám Đốc kính mến của tôi.

Tôi còn nhớ câu nói của chị trong buổi chia sẻ hôm đó “Tôi muốn giúp đỡ nhiều em khuyết tật hơn nữa, để cho các em một công việc & cuộc sống tốt hơn. Hãy đến với chúng tôi đến với Phúc Thiện” và đó cũng là một cái duyên của tôi với công ty Vàng Bạc Đá Quý Phúc Thiện, nơi hiện tại tôi đang công tác. 
PTJ - một nơi được các bạn trẻ biết đến như là nhịp cầu kết nối hạnh phúc cho các bạn trẻ, gắn kết 2 cuộc đời bằng những cặp nhẫn cưới đầy lương duyên.

 
Tôi sinh ra và lớn lên tại miền đất tổ linh thiêng;
 
“Dù ai đi ngược về xuôi
nhớ ngày giỗ tổ mùng 10 tháng 3”
 
Nơi đất tổ Vua Hùng ở đó có truyền thuyết về Mẹ Âu Cơ như bài hát;
 
“Về Hạ Hòa về với khúc tình quê hương,
Nương chè xanh xanh vờn quanh đồng lúa,
Núi vờn mây mây quấn núi vào sông,
Đất địa linh sơn thủy hữu tình,
 
Bồng bềnh du khách về Ao châu,
Dâng đầy mâm xôi vải thơm ngọt,
Chín suối dì dào bầy tiên nữ đùa vui
Giữa trời mây tiên cảnh ao trời.
 
Mẹ Âu cơ cùng bao con dậy dân trồng lúa nước,
Dậy trồng dâu dệt lụa khai hoang,
Dậy cháu con hát xoan hát ghẹo
Điệu dân ca hồn thiêng sông núi…..”

Tôi sinh ra và lớn lên ở đó với miền đất linh thiêng thơ mộng có rừng cọ đồi chè với tuổi thơ đầy tươi đẹp. ^^

Năm 2002, tôi lên 12 tuổi đó là bước ngoặt của cuộc đời đã hoàn toàn khiến tôi thay đổi. Đó là năm tôi bước vào lớp 6, đang ở cái lứa tuổi thần tiên. Vào một buổi học trước giờ truy bài, tôi bị đau nhức toàn thân và nhờ bạn đấm lưng, nhưng ngay sau đó tôi vẫn đau mỏi hơn. Tôi vào bàn ngồi khóc và cứ thế thiếp đi, cho tới khi cô giáo vào lớp, các bạn gọi tôi dậy chào cô, nhưng tôi không còn đứng và cầm được nữa. Năm đó anh trai tôi học cùng trường nên cô giáo đã cho gọi anh trai tôi sang để đưa tôi về.
 
Thời đó quê tôi còn nghèo phương tiện xe cộ và y tế không đầy đủ nên mọi người đã cõng tôi ra xe. Đặt tôi ngồi lên xe và đưa tay tôi vòng xuống gác-baga xe đạp, để tôi ôm vào đó vì lúc bấy giờ tôi không còn cầm nắm được gì nữa. Cứ thế hai anh em tôi đi trên con đường dài 3km giữa cánh đồng lúa chín, càng ngày tôi càng đau và cái cảm giác tê liệt đang ăn vào cơ thể tôi. Hai anh em vừa đi vừa khóc, tôi vừa khóc vừa gọi “anh ơi em tê hết người rồi”. Anh trai tôi cũng khóc và nói “em cố gắng lên sắp tới nhà dân rồi tới đó anh xin dầu xoa cho em”.
 
Cứ thế tôi yếu & mềm người dần đi khiến anh trai tôi rất lo sợ. Tới nhà dân anh đạp chân chống và dặn em ngồi đây anh vào xin dầu lúc đó tôi đã dần như vô thức, nửa tỉnh nửa mê và đã nằm bò ra cả ghi đông xe. Anh tôi hoảng sợ và cầu cứu “chú ơi chú cứu em cháu với” cũng may hai anh em tôi gặp được người tốt bụng! Chú ấy đã lấy xe và chở 2 anh em tôi vào trạm xá. Trên quãng đường đó tôi đã không còn biết gì nữa. Khi mở mắt ra tôi thấy đôi gò má sạm nắng của mẹ, nước mắt mẹ chảy, miệng mẹ nói con muốn ăn gì mẹ mua cho con. Tôi tỉnh và nằm yên đó nhìn mẹ lắc đầu. Cái thời đó y học chưa phát triển nên các y bác sĩ cũng chỉ biết sơ cứu để tôi tỉnh lại. Nhà tôi bấy giờ cảnh cũng nghèo lắm, có 4 anh em ăn học mà bố mẹ chỉ làm nghề nông. Tôi nằm ở trạm y tế tới chiều thì mẹ cõng về, tôi biết lòng mẹ đau đớn khi đứa con gái út của mẹ ốm đau.
 
Về tới nhà mẹ đặt tôi nằm giường và cứ thế tôi chìm trong những cơn sốt triền miên, nửa tỉnh nửa mê. Tôi được một thầy thuốc quân y chữa bệnh tại nhà, hàng ngày bố cho tôi uống thuốc và bác sĩ tiêm. Bà con lối xóm và bạn bè  tới chơi nhưng tôi không còn biết họ là ai nữa. Tôi sống như người thực vật nằm liệt giường, mọi thứ đều do một tay mẹ tôi chăm sóc và cứ thế một tháng sốt triền miên trôi qua. Nhờ công lao to lớn của Bố mẹ cùng gia đình chạy chữa thuốc thang dần dần tôi cũng đã thoát khỏi những cơn sốt li bì. Tôi được nhà trường thông báo nếu tiếp tục nghỉ học sẽ bị lưu ban. Nhưng khi đó tôi không đi không viết được nên gia đình đã trở tôi đi học. Tôi chỉ ngồi nghe nhưng thực ra tôi không tiếp thu được vì cơ thể quá yếu. Cứ thế tôi đi học được năm bẩy hôm thì gia đình tôi lại đưa tôi đi viện, rồi lại tranh thủ về học. Quãng thời gian đó tôi như rượt đuổi với bệnh tật để điều trị cho chóng khỏe. Tới bệnh viện rồi lại trở về trường học cùng bạn bè và thầy cô.
 
Tôi tập đi như đứa trẻ chập chững men theo thành giường, bám vịn vào cửa rồi tập cầm đồ vật, tập viết với những nét chữ loằn ngoằn như con giun. Và nhờ sự cố gắng chạy chữa của bố mẹ và những nỗ lực của tôi mà một thời gian sau tôi đã đi được và viết với những nét chữ méo mó trên trang vở. Tôi học đuổi theo các bạn cũng rất may không bị lưu ban mặc dù kết quả học tập chỉ ở mức trung bình. Sau những nỗ lực của gia đình chăm sóc đưa tôi đi khắp các bệnh viện tuyết Tỉnh rồi tuyến Trung ương. Gia đình cũng xác định bán đất để cứu tôi nhưng bác sỹ kết luận tôi bị viêm tủy để lại di chứng không sao khỏi được. Chữa bệnh và uống thuốc chỉ phòng bệnh tái phát nặng hơn.
 
Bố mẹ tôi chạy chữa thầy nọ thầy kia suốt 11 năm nhưng tôi cũng không sao khỏi. Vậy là tôi phải mang tật suốt đời với đôi tay yếu và nửa người bên phải liệt mất cảm giác. Cuộc sống lúc bấy giờ tôi phải nỗ lực rất nhiều, vừa đi học vừa chạy chữa bệnh tật với hy vọng sức khỏe sẽ ngày dần một khá hơn.
 
Nhan cuoi dep PTJ
 
Quãng thời gian tôi đi học cứ mỗi lần chuyển cấp là tôi rất lo sợ. Khi các bạn mới nhìn tôi lại chỉ chỏ mỗi khi tôi lên bảng “ê chúng mày ơi tay con kia bị làm sao kia kìa”. Tôi chỉ biết úp mặt vào bảng vừa khóc vừa làm bài. Thời gian đó cũng qua đi khi thầy cô động viên tôi cùng sự quan tâm cảm thông dần dần các bạn đã hiểu và giúp đỡ quan tâm tới tôi nhiều hơn.
 
Nếu để kể về quãng thời gian khó khăn suốt mười mấy năm về sự vất vả của gia đình và những nỗ lực của cá nhân tôi thì không biết tôi phải viết bao nhiêu trang giấy cho đủ. Những điều tôi chia sẻ ra chỉ là để nhẹ lòng mình và coi như một kí ức tuổi thơ dữ dội trợt ùa về mỗi khi nhớ tới một thời niên thiếu.
 
Sau bước ngoặt của cuộc đời khi đó, từ một đứa trẻ năng động tôi trở thành một con người trầm cảm, không giao tiếp không đi ra ngoài. Tôi trở nên ít nói trầm cảm và tự ti. Và cứ thế 11 năm trôi qua ngay cả khi tôi đi học trung cấp kinh tế, tôi vẫn luôn sống khép kín mình.
 
Cho tới khi tôi bước chân xuống Hà nội, tôi theo anh trai bán hàng điện tử và cũng đi làm bên tư vấn khách hàng, nhưng có lẽ tôi không thuộc về nơi đó. Bởi vì trong tôi luôn mơ ước tìm đến một nơi mà có những anh chị hay những người bạn đồng cảnh ngộ với mình, đó là niềm mơ ước và khao khát của tôi. Và rồi cái gì đến đã đến; có phải chăng đó cái duyên ông trời định cho tôi. Nhờ buổi nghe radio chương trình 365 ngày hạnh phúc mà tôi đã tìm được nơi mà tôi vẫn thầm nghĩ. Tôi đã biết và đến với công ty Vàng Bạc Đá Quý Phúc Thiện như vậy đó; tới ngày 21/02/2012 tôi đã liên lạc và tới gặp Chị “người Giám Đốc kính mến của tôi”. Thoạt đầu nói qua điện thoại tôi gọi bằng cô, sau khi đến công ty gặp chị tôi ngỡ ngàng vì nhìn thấy chị rất trẻ đẹp & phúc hậu nên tôi xin phép đổi cách xưng hô sang là chị.em.
 
Thời gian không chỉ dừng ở đó, khi tôi được nhận vào làm việc ở công ty ngày đầu tiên tôi nhớ là 01/03/2012. Với tuổi trẻ và sự hiểu biết còn chưa nhiều, là em út nên tôi luôn được các anh chị chỉ bảo tận tình, quan tâm động viên và bảo ban tôi trong công việc. Mô hình công ty có rất nhiều các hoạt động mang ý nghĩa nhân văn”. Cứ một một biên nhận đặt hàng là công ty trích ra 10.000đ cho vào quỹ từ thiện, để giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn. Và những ngày thứ bẩy ý nghĩa khi được gửi tới các em bé các bệnh nhân trong viện bỏng quốc gia những bát cháo ấm tình người. Tổ chức tặng nhẫn cưới cho những cặp đôi người khuyết tật, những hoạt động đó thật ý nghĩa. Tôi rất nhớ những dịp vào hè, công ty tổ chức đưa nhân viên đi du lịch nghỉ mát”. Lần đầu tiên tôi đi du lịch được đến thăm một thắng cảnh tuyệt vời của đất nước đó là vịnh Hạ Long, một chuyến đi với nhiều dấu ấn.
 
 
Với tôi Phúc Thiện như một gia đình vậy, tôi thường gọi công ty là “đại gia đình - PTJ” là ngôi nhà và giờ đây đã như một phần gia đình không thể thiếu trong tôi. Không chỉ vậy tôi luôn được người chị yêu quý “Giám đốc của tôi” chỉ dạy văn hóa kinh doanh, giao tiếp xã giao lịch thiệp. Chị như một người mẹ luôn bao bọc lấy chúng tôi, có những khi tôi mắc lỗi, chị vẫn ân cần chỉ bảo. Nhưng cũng có những lúc chị dạy cho tôi cách phải lớn lên, nếu không may bị “vấp ngã thì phải cố gắng biết tự đứng dậy” đối với tôi chị vừa là người chị cả cũng vừa là mẹ. 
 
Tuổi trẻ sự suy nghĩ chưa được chín chắn đôi lúc còn bồng bột. Có những lúc tôi gặp khó khăn vấp ngã trong cuộc sống, thì Phúc Thiện chính là nơi bao bọc lấy tôi, chăm sóc khuyên răn động viên tôi rất nhiều. Ngoài sự chăm sóc dạy bảo của giám đốc kính mến của tôi. Các anh chi luôn theo sát và dạy bảo tôi, với tôi họ vừa là người anh, người chị và cũng là người thầy của tôi. Anh Khánh và chị Mến luôn chỉ dạy tôi trong công việc, dạy tôi hiểu biết được sản phẩm, dạy tôi các kỹ năng giao tiếp với khách hàng, cách viết hóa đơn sổ sách. Ngoài công việc chị Mến “người quản lý” luôn là người động viên tình thần giúp tôi hiểu biết hơn về cuộc sống này.
 
Những tình cảm đó của các anh chị thật đáng quý. Với tôi 2 người chị và đại gia đình PTJ đã để lại cho tôi sự ảnh hưởng rất lớn. Nhờ các chị và gia đình PTJ yêu thương đùm bọc động viên mà tôi đã có niềm hạnh phúc nhỏ cho riêng mình. Tôi có một gia đình nhỏ chỉ với hai ngọn nến mà hạnh phúc nhiều lắm. Thời gian cũng thấm thoát trôi đi, chị Hiền “người giám đốc của tôi” đã dạy  cho tôi thêm hiểu về cuộc sống khó khăn vất vả tới nhường nào khi tôi “lăn lộn” với cuộc sống. Để cho tôi lớn hơn, chị đã luôn mở rộng vòng tay đón nhận tôi trở lại sau những tháng ngày chị cho tôi tự học hỏi ngoài cuộc sống.
 
Tôi đã chọn cái ngày đầu tiên tôi đến làm việc và cũng là cái ngày tôi quay trở về với Phúc Thiện với đại gia đình PTJ của tôi ngày 01/03/2014. Tôi đã quay trở lại với công ty làm việc sau thời gian ở nhà chăm con và tự học hỏi mong trưởng thành hơn trong cuộc sống. Thấm thoát đó đã hơn một năm trôi qua, ngày mà tôi quay trở lại làm việc ở Phúc Thiện. Giờ đây đã có thêm những thành viên mới, mọi người lại cùng nhau chia sẻ học hỏi trong công việc và cuộc sống. Bao nhiêu thăng trầm biến đổi dưới sự chỉ bảo dạy dỗ của chị Hiền…và các anh chị em trong công ty đã giúp nhau trong công việc, cùng nhau đem đến niềm hạnh phúc cho các cặp đôi đang yêu và những cặp cô dâu chú rể trong mỗi mùa cưới.
 
 
Qua thời gian được làm việc ở Phúc Thiện, tôi học hỏi được rất nhiều điều từ các anh chị mỗi người một hoàn cảnh, Người yếu chân, người yếu tay, mỗi một cá nhân họ đều có những khiếm khuyết trên cơ thể, nhưng không phải vì khiếm khuyết đó mà các bạn, các anh chị mặc cảm tự ti. Mọi người vẫn hòa nhập tốt với cuộc sống với công việc hiện tại.
 
Chúng tôi cảm thấy rất tự hào với công việc mình đang làm, nhất là mỗi khi chúng tôi được là cầu nối hạnh phúc cho những cặp cô dâu chú rể. Cám ơn Phúc Thiện, cám ơn chị - người Giám Đốc kính mến! Các anh chị đã tạo dựng cho tôi một công việc, tạo cho tôi một cuộc sống có nhiều ý nghĩa với ngôi nhà PTJ thân thiện. Tôi cảm thấy mình thật may mắn khi được làm việc ở đây. Tôi đã trưởng thành và trở lên nghị lực hơn nhiều. Giờ đây tôi đã tự tin giao tiếp tư vấn tốt với khách hàng. Tôi sẽ cố gắng hơn nữa để có thể đóng góp dù chỉ là phần nhỏ bé cho sự phát triển của Công Ty Vàng Bạc Đá Quý Phúc Thiện, nơi mà tôi yêu mến. Và luôn cố gắng hoàn thiện mình nhiều hơn nữa. 
 
Bằng lòng nhiệt huyết của tập thể nhân viên, chúng tôi sẽ cùng nhau nỗ lực để Phúc Thiện ngày càng phát triền và được biết đến nhiều hơn nữa.
 
Thân Ái, Nguyễn Thị Vân
 
Có thể bạn quan tâm đến sản phẩm nhan cuoi đẹp và thời trang của PTJ